.
Nhớ Sài Gòn
1, 2, 3, 4, 5 ... 22 - bottom


Các bạn thân mến,

Thời gian qua, phần lớn những dịp họp mặt, tạm biệt, chia tay, chia vui, sẻ buồn... đều lần lượt được diễn ra tại Saigon. Không hẹn mà gặp, có đôi khi chỉ vài lời nhắn tin hay điện thoại, các bạn đã cùng chung tay chia sẻ... tình bạn thân thương ấy ngày càng được kết nối.

Cũng có những phút giây chạnh lòng, mình chợt nghĩ đến những ngày tháng tiếp theo, khi các bạn cũ đã lần lượt ra đi về phương trời mơ ước, lúc đó rồi thì... còn ai với ai?

Thành viên VDT Saigon có thể là nơi để các bạn đang sinh sống tại Saigon đã ra đi, chuẩn bị ra đi hoặc đang chờ đến lượt ra đi... chúng ta cùng nối vòng tay lớn, cũng có thể đây là chiếc cầu nối của Việt Di Trú với các tỉnh thành trong nước. Về lâu về dài, những việc tốt chúng ta vẫn thường chung tay nhau chia sẻ như những việc làm từ thiện, thăm hỏi chia vui sẻ buồn với gia đình các thành viên, chia tay, hội ngộ... sẽ được các thành viên Việt Di Trú Sài Gòn cùng góp sức sẻ chia.

Rất mong được các Thành viên VDT Saigon cùng ủng hộ.


Thân mến.

353784 top -

Trongdung hân hoan chào đón mọi lúc mọi nơi mọi người và người mọi lưôn, alô theo số Ông Chín Tám Tám Bốn Bà Tám Ham Ham Tám nhé hihihi

353787 top -

Chời! Giờ mới thấy VDT Sài Gòn.

353791 top -


Sài Gòn – Đô thị của di tích



So với hơn 300 năm Sài Gòn – Gia Định được thiết lập nền hành chính.
So với hơn 3.000 năm vùng đất này in dấu tích những con người cổ xưa nhất...
35 năm tôi sống ở Sài Gòn chỉ là chớp mắt!
Chợt nhận ra dường như mình chưa một lần nói lời yêu với thành phố này
.


Image

Nhiều người đã yêu, rất yêu Sài Gòn. Có thể đối với họ đây là nơi chôn nhau cắt rốn, là nơi họ đã rời xa quê nhà vào kiếm sống và được Sài Gòn rộng rãi sẻ chia. Có thể là nơi để lại mối tình đầu, là nơi họ rời bỏ mà luôn mong một ngày quay lại…

Nhưng cũng với nhiều người, tình yêu Sài Gòn thật khó có thể bộc lộ thành lời, phải chăng vì Sài Gòn không như một cô gái đẹp dịu dàng, yểu điệu làm người ta dễ cảm mến để rồi thốt vội lời yêu? Sài Gòn mang dáng vẻ của cô gái hiện đại, năng động và bình dị, một vẻ đẹp mà người ta thường ngại ngùng khi muốn ngỏ lời yêu… Nhiều năm trước tôi cũng vậy, mải mê nhớ về thành phố đẹp đến nao lòng của thời thơ ấu, để rồi đến một ngày thu tôi mới nhận ra mình đã yêu Sài Gòn từ khi nào không rõ…

Image

Ấn tượng của tôi lần đầu gặp Sài Gòn là bến Bạch Đằng sông rộng nước đầy với những con tàu lớn nằm sát đại lộ Nguyễn Huệ. Đường phố thênh thang luôn tấp nập, hàng cây xanh cao vút trong ánh nắng chói chang, những cô gái đạp xe tà áo dài trắng bay bay trong gió. Những ngôi biệt thự sang trọng ẩn hiện sau tường rào cây xanh, những ngôi chùa rực rỡ đèn điện vôi màu…

So với Hà Nội hay Huế, có vẻ như Sài Gòn thiếu sự lắng đọng “hồn núi sông ngàn năm”, vì đây là thành phố hiện đại kiểu Âu – Mỹ. Nhưng Sài Gòn mang hình hài đặc sắc một đô thị phương Nam “trên bến dưới thuyền”.

Khởi thủy, thành Gia Định dựng bên góc sông Sài Gòn và sông Thị Nghè. Kéo dài về phía tây nam vài cây số, là Chợ Lớn, của đa số người Hoa, nằm trên những mối giao nhau của kinh rạch chằng chịt, nối ra sông Sài Gòn bằng rạch Tầu Hũ hay còn gọi là rạch Bến Nghé. Nhắc đến Sài Gòn, người ta nhớ ngay đến hai cái chợ nổi tiếng: Chợ Bến Thành – bến sông thị tứ buôn bán quan trọng nhất của thành Gia Định và Chợ Lớn – đầu mối giao thương lớn nhất Đàng trong.

Image

Giai đoạn hình thành Bến Nghé – Sài Gòn cũng là giai đoạn tụ cư nhanh chóng của những cộng đồng người từ nhiều nơi đến đây. Quá trình khẩn hoang lập ấp, phát triển sản xuất…, lưu dân đã duy trì những phong tục, tập quán, tín ngưỡng, tôn giáo của quê hương ở vùng đất mới. Đình, chùa, đền, miếu, hội quán… xây dựng trong khoảng 300 năm nay thể hiện sự đa dạng và hội tụ văn hóa của các cộng đồng cư dân và sinh hoạt tinh thần của người Việt, người Hoa, Khmer, Chăm.


Cũng như nhiều nước Đông Nam Á, kiến trúc thời thuộc địa cuối thế kỷ 19 nửa đầu thế kỷ 20 đã để lại cho Sài Gòn nhiều di sản kiến trúc có giá trị nghệ thuật cao. Những con đường ngang dọc lấy sông Sài Gòn làm chuẩn chia thành phố thành những ô vuông. Trên những đường chính là các công sở, khu buôn bán, khách sạn, nhà hàng… Những đường nhỏ là khu cư trú của giới công chức, nhân viên, những biệt thự xinh xắn, rồi những dãy nhà phố, sâu hơn trong hẻm là xóm “nhà lá” của người lao động… Cứ vài ô vuông lại có nhà thờ làm trung tâm sinh hoạt tinh thần. Có thể thấy 3 đỉnh của tam giác trung tâm thành phố chính là 3 nhà thờ: Đức Bà – Tân Định – Huyện Sĩ.

Nhiều người đã yêu, rất yêu Sài Gòn… Nhưng cũng với nhiều người, tình yêu Sài Gòn thật khó có thể bộc lộ thành lời.

Những kiến trúc công sở hay tôn giáo có nhiều chi tiết trang trí mang yếu tố của mỹ thuật Việt, Chămpa, Khmer… Sự kết hợp giữa kết cấu, kiểu dáng kiến trúc, vật liệu xây dựng, đề tài trang trí, giữa phương Tây và phương Đông – bản địa và ngoại sinh, làm cho các công trình ở Sài Gòn thời thuộc Pháp có một phong cách kiến trúc khá đặc biệt, được gọi là phong cách kiến trúc Đông Dương, thể hiện xu thế “chủ nghĩa văn hoá” của kiến trúc đô thị phương Tây trong giai đoạn cuối thế kỷ 19 – đầu thế kỷ 20 ở nhiều nước Châu Á.

Image

Tính đến tháng 4.2010, toàn thành phố có 124 công trình, địa điểm được xếp hạng di tích, trong đó: 1 di tích quốc gia đặc biệt (dinh Thống Nhất); 53 di tích quốc gia, 70 di tích cấp thành phố. Hệ thống di tích trong cảnh quan chung của một “Sài Gòn xưa” làm nên “bản sắc Sài Gòn”.

Nhưng giờ đây “bản sắc Sài Gòn” đang mai một, bởi các công trình cao tầng hiện đại. Con đường Đồng Khởi là một trường hợp như thế. Đây có lẽ là con đường nổi tiếng nhất và có tuổi đời xưa nhất của Sài Gòn.

Nằm ở quận 1, con đường này tập trung nhiều khách sạn sang trọng, cửa hàng, tiệm cà phê, hiệu sách… đã trở thành địa chỉ văn hóa quen thuộc với nhiều thế hệ người Sài Gòn.
Khu hành lang Eden với rạp chiếu phim, các cửa hàng tơ lụa, đồ lưu niệm, nhà sách Xuân – Thu, đối diện Nhà hát thành phố là tiệm càphê Givral nổi tiếng, nhưng gần đây nó nổi tiếng hơn bởi ca khúc “Vĩnh biệt Givral” – C’est fini Givral. Ca khúc này làm ta nhớ đến bộ phim lãng mạn “Mùa hè cuối cùng ở Capri” đã làm rung động biết bao trái tim, còn bây giờ nó làm nhiều người rưng rưng nước mắt.

Một phần quá khứ của Sài Gòn không còn nữa. Givral và những di tích khác mất đi, Sài Gòn có nguy cơ là một thành phố không còn ký ức… Tôi cũng như mọi người, chẳng ai muốn phải nghe “C’est fini…” đối với những di sản văn hóa còn lại của Sài Gòn.

Nhưng Sài Gòn không chỉ có “mất đi” mà đã mở rộng và thay đổi từng ngày. Kênh Nhiêu Lộc, Thị Nghè “nổi tiếng” kênh đen giờ đang được nạo vét, kè bờ, không lâu nữa sẽ là những “con kênh xanh xanh” chảy giữa lòng thành phố.

Image

Một dự án con đường trên cao dọc theo hai con kênh này với hàng chục cây cầu bắc ngang sẽ trở thành “điểm nhấn” cho vùng trung tâm cũ của Sài Gòn. Khu quận 4 bên kia cầu Khánh Hội nổi tiếng “xã hội đen” một thời, giờ những con đường rộng rãi, những ngôi nhà khang trang đã hiện lên.

Vùng trũng Nhà Bè mênh mông dừa nước đất vàng phèn mặn, giờ là đại lộ 8 làn xe chạy giữa khu đô thị mới Phú Mỹ Hưng đẹp như mơ! Những làng xóm ruộng vườn phía Gò Vấp, Tân Bình hay Hóc Môn, Củ Chi cũng đã thành phố mới. Tốc độ đô thị hóa ở Sài Gòn khá nhanh, việc quy hoạch thành phố còn chưa theo kịp sự phát triển, vì vậy không tránh khỏi sự lộn xộn, việc xây dựng tự phát, sự tùy tiện phát triển các khu dân cư xen lẫn thương mại, khu công nghiệp…

Image

Sài Gòn bây giờ đã hơn 7 triệu dân, mà phần lớn là người tứ xứ. Qua nhiều năm khó nhọc mưu sinh, nhiều người đã hiểu nơi ta sinh ra là để gửi nhớ, gửi thương, còn Sài Gòn là nơi mỗi ngày ta có thể sống hết mình… Nếu đừng quá “thiên lệch” lòng yêu thương đối với nơi chôn nhau cắt rốn, thì tình cảm của ta đối với Sài Gòn sẽ công bằng hơn, vì đó là thành phố của mình, vì ta cũng đã là người Sài Gòn! Hiểu người Sài Gòn hơn, ta sẽ nhận ra tấm lòng nặng tình đầy nghĩa của những con người bộc trực phóng khoáng nơi đây.

Ba mươi lăm năm sống ở Sài Gòn, sống với Sài Gòn, liệu tôi có thể nói “Sài Gòn của tôi”? Của tôi, như một quê hương. Của tôi, như một nơi đã cho tôi trưởng thành. Của tôi, như một mối tình nồng nàn mà lặng lẽ thủy chung suốt cả cuộc đời…


(TS Nguyễn Thị Hậu)


-----------------------
Xin chân thành cám ơn tác giả bài viết đã: "Nói hộ lòng tôi".

353792 top -

Ấn tương đầu tiên ở Sài Gòn hiện tại...

Âm thanh: ban ngày là tiếng còi xe inh ỏi, hối thúc, đôi khi còn có những xe 2 bánh gắn kèn cấp cứu... ban đêm là tiếng hô 1 2 3 vô vào náo loạn các đường phố...

Ánh sáng: đèn xanh xe chạy, đèn vàng tranh thủ chạy nhanh hơn, đèn đỏ có anh công an thì dừng, không thấy anh cảnh sát giao thông thì đừng dừng lại bình thường...

Tầm nhìn: một màu xanh xanh, quây quanh thành lô cốt, bên trong không một bóng người, thỉnh thoảng sau cơn mưa chừa ra một hố tử thần thử tài lái xe...

Thời tiết: Sài Gòn đang nắng nhè nhẹ, hạt mưa nhẹ nhè cùng nắng, thời tiết chuyển sang mát mẻ, sau khi mưa to chỗ nào cũng mát vì hơi nước bốc lên do nước mưa lưu luyên mặt đường nên tràn ngập đường phố với đủ các mùi vị đặc trưng...

và... hihihi....ghi lại theo lời kể của người xa xứ về thăm lại Sài Gòn xưa...


353810 top -


@Giusetrongdung,
Nhớ đa nghen, mơi mốt có đi đâu cũng về thăm Saigon à nha! :)



@Lactantan,
Ừa hen, sáng nay chị mới giật mình... :)

353812 top -

Dạ, dù có đi đâu cũng nhớ và quay về Sài Gòn chứ chị Phượng...Sài Gòn ngon lắm, Sài Gòn đỏ, Sài Gòn xanh mà hihihi...

353814 top -


Image
SÀI GÒN AI VỀ NHỚ TA KHÔNG?

Sài Gòn ai về nhớ ta không?
Bay ngang một sợi khói phiêu bồng
Bay qua nỗi nhớ, qua kỷ niệm
Có thấy lòng chùng, mắt cay không?

Sài Gòn ai về nhớ ta không?
Trăm sông về biển, nước xuôi dòng
Trăm sông bỏ lại đôi dòng sóng.
Vỗ mãi trong ta phút chạnh lòng

Sài Gòn ai về nhớ ta không?
Xôn xao một góc nhỏ trong lòng
Có nghe thơ dại về qua đó
Gõ cửa hồn ta, ghé mắt trông

Sài Gòn em về quên ta sao?
Quên hàng me xanh, lá vẫy chào
Những buổi trưa về che bóng nắng.
Ngập ngừng áo lụa nón nghiêng chao.

Thơ VŨ MINH TUẤN
Tân Định-9/2010

Image
NỖI NHỚ SÀI GÒN

Tưởng không bao giờ nhớ Sài Gòn
Bởi mỗi ngày ta bước chân qua đấy
Góc phố nhỏ nhoi con đường vẫn vậy
Có gì đâu - mưa nắng vẫn vô chừng

Hàng me vẫn dáng đứng lừng khừng
Như anh chàng trồng cây si trước ngõ
Thách đố thời gian chờ ai đưa mắt ngỏ
Phút chao lòng - thả lá rớt đầy tay

Thành phố công viên lúc vạm vỡ lúc hao gầy
Lúc mơ màng lúc ồn ào huyên náo
Lũ ve con chờ ta cất tiếng chào
Giấu nỗi nhớ trong lá cành phượng vĩ

Giấu nỗi nhớ trong những chiều mưa nhỏ
Tuổi học trò mở ngỏ trái tim non
Em - học trò - gì cũng nghĩ lạ thường
Là hoa nắng - là tình yêu độ lượng

Sài Gòn của em trái tim như sóng cuộn
Như những chàng trai trẻ tuổi đôi mươi
Nhưng vẫn hay vô cớ nhoẻn miệng cười
Cái e ấp của cô nàng mười tám

Em theo gió lang thang con phố gầy
Những chiếc lá - mảnh theo dấu chân kỉ niệm
Hoa điệp vàng nhìn lũ trẻ nhảy dây
Khoe áo thắm giữa nắng chiều ngập gió

Những con ngõ hoang vu với những ngôi chùa cổ
Mái mốc rêu rợp mát những trưa hè
Em thường giấu tuổi thơ mình trong đó
Chẳng biết vô thường vì chỉ thích vu vơ

Này bỗng nhiên như một kẻ mộng du
Em nhớ quá những tháng ngày ở đấy
Bạn bè thật thà kẻ khôn ngoan khờ dại
Khi bỗng nhiên xa… xa quá Sài Gòn.

(St)

BIẾT BAO GIỜ TRỞ LẠI
Ngô Thụy Miên

Tôi đã đi, tôi vẫn đi mãi biết bao giờ trở lại?
Sài Gòn ơi, sao em còn mãi trong tim tôi.
Ôi những con đường ngày nào còn nghe lá rơi
Nụ cười còn tươi nét môi
Hay áo mầu phai úa rồi!

Tôi đã đi, tôi vẫn đi mãi biết bao giờ trở lại?
Hỏi lòng nhau cơn mưa nào xóa đi thương đau.
Bao tháng năm dài miệt mài đời như khói sương.
Nghìn trùng giòng sông vấn vương.
Để nhớ thương lệ mắt buồn.

Tôi vẫn mơ thành phố cũ lối xưa đi về.
Dù hồn nghe tái tê, tìm đâu thấy những cơn mộng mê.
Một ngày nào đó như cánh chim bạt gió.
Có nghe mùa thu qua xót xa tình phôi pha.

Tôi vẫn tin, tôi vẫn tin mãi sẽ có ngày trở lại!
Để cùng em rong chơi tìm những cánh sao rơi.
Cho tiếng hát buồn ngày nào nhịp vang phố vui.
Nụ cười về trên nét môi.
Hạnh phúc tôi, một góc trời!



----------------------
(Một chốn đi về của TV Sài Gòn thật là ý nghĩa, cảm ơn chị Phượng!)

353842 top -

Hi: Chị phương60, doanchin định có ý kiến đề xuất cái vụ này chưa kịp thì topic này ra đời, chị cho doanchin một chổ nha ,tình thương mến nhau mà VT-SG có là bao xa, xin chúc chị và ngôi làng này som tụ nha , doanchin đứng sau ủng hộ chị cho...
Việc khó có chị phương60 lo
Việc dể thì em đứng sau việc khó chị lo rồi thì tới em lo. ( kết luận : BÙ TRẤT) hịhi.
Chúc chị nhiều sức khoẽ

353847 top -

NGUỒN GỐC
DANH TỪ SÀI GÒN


TRẦN VĂN GIANG


Lời mở đầu:


Sài gòn là thành phố lớn nhất Việt Nam, nằm cạnh sông Sài gòn ở tọa độ 110°45' Bắc, 106°40' Đông (hay là 10.75, 106.667); và cách Hà nội 1760 cây số về phía Nam.
Trước khi “bị” người Việt chiếm ngụ vào thế kỷ 16, Sài gòn có tên là “Prey Nokor”, là một hải cảng chính của Cam Bốt. Sài gòn từng là thủ đô của chính quyền thực dân Pháp ở Đông dương, và sau đó cũng là thủ đô của chính thể Cộng hòa miền Nam Việt Nam từ năm 1954 cho đến năm 1975. Sau năm 1975, Sài gòn được đổi tên là Thành Phố Hồ Chí Minh.


Sài gòn tên nguyên thủy theo tiếng Khmer:

Tên nguyên thủy của Sài gon là “Prey Nokor” và là lãnh thổ của người Khmer (Cam bốt). Theo tiếng Phạn (Sankrit nagara), Prey Nokor có nghĩa là “thành phố rừng” (Prey = rừng; Nokor = đất, thành phố). Ngày nay nhiều người Khmer ở Cam bốt và cả dân sắc tộc Khmer ở vùng đồng bằng sông Cửu long nhiều khi vẫn còn gọi Sài gòn là Prey Nokor.

Sài gòn tên nguyên thủy theo tiếng Việt:

Ngay sau khi người Việt ồ ạt đến mở mang và định cư tại Prey Nokor, thành phố này đã được người Việt gọi là “Sài gòn.” Có rất nhiều giả thuyết, tranh luận về nguồn gốc tên thành phố bằng chữ Việt (Sài gòn). Các tranh luận về lịch sử của danh từ “Sài gòn”sẽ được bàn thêm ở phần dưới đây:

Trước khi thực dân Pháp đến Việt Nam, triều đình Huế dùng tên chính thức của Sài gòn là “Gia định”. Năm 1862, người Pháp bỏ chữ “Gia định” và thay vào đó bằng chữ “Sài gòn.”

Trên sử liệu (có lưu lại trên qua bản viết, in), người Việt đọc và viết chữ “Sài gòn” thành hai chữ và hai âm rõ rệt; tuy nhiên Pháp (và người tây phương) đã “tây phương hóa” hai chữ “Sài gòn” thành một chữ “Saigon” để cho họ dễ đọc và dễ viết.

Sài gòn theo quan điểm Việt nam – Trung hoa:

Có người cho rằng chữ “Sài” được mượn từ tiếng Trung hoa (Tiếng Quan thọai đọc là “Chái”) có nghĩa là “củi, cành cây – firewood, twigs…”) còn chữ “Gòn” (tiếng Quan thọai đọc là “Gùn”) có nghĩa là “cọc, cây gậy – stick, pole, boles…”) Chữ “Gùn” bị chuyển hóa dần thành ra “Gòn” tương tự như “bông gòn – cotton stick, cotton plant.”

Có người lại cho rằng tên “Sài gòn” phát nguyên từ các cây bông gòn người Khmer trồng chung quanh Prey Nokor mà ngày nay chúng ta vẫn còn thấy rất nhiều ở quanh vùng Cây Mai, Trương Vĩnh Ký…

Có một điểm lạ lùng là người Hoa sống ở Việt nam cũng như ở Trung quốc không dùng tên gọi “Sài gòn” (tiếng Quảng đông đọc là “Chaai-Gwan”, tiếng Quan thoại đọc là “CháiGùn”) để gọi “Sài gòn” (mặc dù, như đã nói ở trên, nhiều sử liệu có ghi là người Việt mượn tiếng Trung hoa để đặt tên cho Sài gòn). Chính người Hoa lại gọi “Sài gòn” là “Sai-Gung” (tiếng Quảng đông) và “XĩGòng” (tiếng Quan thoại).

Sài gòn theo quan điểm của người Khmer:

Có một số tài liệu của Cam bốt cho là chữ “Saigon” chuyển hóa từ “Sai Con”, và chữ “Sai Con” đã chuyển hóa từ tiếng hai chữ Khmer “Prey Kor” có nghĩa là “Rừng cây Kapok” (prey = rừng; kor = cây kapok). Nên để ý và đừng lầm lẫn chữ “Prey Nokor” và “Prey Ko” (Ko = rừng cây kapok; Nokor – thành phố, đất).

Quan điểm của người Khmer ẩn tàng một ý có mục đích thuyết phục là họ đã có mặt ở đó (Sài gòn) trước khi người Việt đến định cư; tuy nhiên quan điểm này không giải thích được là tại sao chữ Khmer “Prey” lại đổi thành chữ “Sài”. Bởi vì, hiển nhiên, cách đọc của hai chữ này hoàn toàn khác biệt với nhau!

Sài gòn theo quan điểm của người Quảng đông:

Một giả thuyết được đưa ra bởi học giả Vương Hồng Sển, một người Việt gốc Hoa ở Sài gòn, là nguồn gốc từ tiếng Quảng đông của danh từ “Sài gòn” lấy từ chữ “Chợ lớn” mà người Quảng đông đọc là “Tai-Ngon” có nghĩa là “bến tầu, cảng”.

Tên hiện nay của Sài gòn:

Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, thành phố Sài gòn được đổi tên là Thành Phố Hồ Chí Minh (TP. HCM). Tuy nhiên, đa số người dân Sài gòn vẫn gọi tên thành phố với cái tên quen thuộc cũ: “Sài gòn”. Ngoài ra, hiện nay, tên “Sài gòn / Saigon” còn được dùng rất nhiều trong sách vở; được dùng cho các tên tựa sách, được dùng đặt tên cho các công ty thương mại.

Lịch sử đất (lãnh thổ) Sài gòn:

Khởi đầu Sài gòn chỉ là một làng đánh cá rất nhỏ của người Khmer. Người Khmer đã sống ở đó nhiều thế kỷ trước khi có người Việt đặt chân đến mở mang và định cư. Người Khmer dùng “Prey Nokor” như một hải cảng thuộc về vương quốc Cam bốt.

Năm 1623, vua Chey Chetta II (1618-1628) của Cam bốt đã cho phép những người Việt chạy lánh nạn “Trịnh Nguyễn phân tranh” đến tạm trú và định cư quanh vùng Prey Nokor. Từ sau khi đó, có rất nhiều đợt di cư rất lớn của người Việt đến vùng Prey Nokor mà vương quốc Cam bốt không đủ mạnh để ngăn chặn họ. Dần dà, Prey Nokor bị biến thành đất đai của người Việt; và sau cùng “Prey Nokor” biến thành “Sài gòn”.

Năm 1698, triều đình Huế (Chúa Minh - Nguyễn Phúc Chu) sai tướng Nguyễn Hữu Cảnh vào trấn nhậm vùng đất Sài gòn - Gia định. Kể từ thời điểm đó, miền đất này chính thức trở thành một đơn vị hành chính thuộc lãnh thổ Việt nam. Nguyễn Hữu Cảnh tách vùng đất Sài gòn - Gia định (và sau đó là vùng đồng bằng sông Cửu long) ra khỏi vương quốc Cam bốt. Cam bốt vì quá yếu nên không có một kháng cự nào. Nguyễn Hữu Cảnh được xem như những người đi tiên phong trong giai đoạn bành trướng lãnh thổ của Việt nam về phía nam và tây nam.

Năm 1859, thành phố Sài gòn bị người Pháp chiếm đóng lần đầu tiên. Cũng bắt đầu từ giai đọan thực dân, người Pháp đã xây dựng nhiều cơ sở, dinh thự theo cấu trúc của văn minh tây phương. Vì vậy Sài gòn còn được gọi là “Hòn Ngọc Viễn Đông “ (the Pearl of the Far East) và “Tiểu Paris” (Little Paris).

Năm 1954, quân Pháp bị Việt Minh đánh bại ở mặt trận Điện Biên Phủ và họ rút lui khỏi Việt Nam. Từ trước đó (năm 1950), thay vì công nhận chính quyền Việt Minh, người Pháp ngầm ủng hộ Bảo Đại lập chính phủ và chọn Sài gòn là thủ đô. Kể từ năm 1950 Sài gòn và vùng Chợ lớn (nơi có số rất đông người Hoa tập trung) được gộp chung lại thành một đơn vị hành chánh gọi là “Đô thành Sài gòn.”

Sau 20-7-1954, Việt Nam được chia làm hai miền: Bắc Việt (Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa) và Nam Việt (Việt Nam Cộng Hòa). Sài gòn là thủ đô của miền nam Việt Nam dưới thời chính phủ Ngô Đình Diệm.

Năm 1976, sau khi đất nước thống nhất, thành phố Sài gòn được đổi tên thành Thành Phố Hồ Chí Minh. Thực ra, sau 30 tháng 4 năm 1975, thành phố Sài gòn (và Chợ lớn), tỉnh Gia định và 2 quận ở ngoại ô Sài gòn (thuộc 2 tỉnh khác nhau nằm sát Sài gòn) đã được gộp chung lại thành TP HCM. TP HCM rộng 809 dặm vuông (hay là 2,095 cây số vuông) trải dài từ Củ chi (cách biên giới Việt Miên 20 Km) cho đến Cần giờ gần biển Nam Hải. Khoảng cách từ điểm cực bắc (Phú Mỹ Hưng, huyện Củ chi) cho đến điểm cực nam (Long hoa, huyện Cần giờ) là 120 cây số; và từ điểm cực đông (Long bình, quận 9) cho đến điểm cực tây (Bình chánh, huyện Bình chánh) là 46 cây số. Mặc dù TP HCM là tên gọi chính thức trên giấy tờ hành chánh, nhưng đại đa số người dân sống ở Sài gòn vẫn gọi thành phố qua cái tên quen thuộc là Sài gòn. Chữ “Sài gòn” còn thấy trên bảng hiệu của các cửa tiệm thương mại, ngay cả tại Hà nội, thí dụ như “Saigon thời trang”, “Kiểu Sài gòn…”, bởi vì những người Việt trong nước hiện nay cũng như những người Việt đã bôn ba ở nước ngoài vẫn còn nghĩ về hai chữ “Sài gòn” như là một cái gì tượng trưng cho “văn minh, thời thượng…”.

Ngày hôm nay, trung tâm thành phố Sài gòn vẫn còn giữ vẻ tráng lệ với các đại lộ có những hàng cây xanh rợp bóng, thanh lịch, với nhiều dinh thự, cơ sở có di tích lịch sử được xây dựng từ thời các đời vua Nguyễn, thời thực dân Pháp và dưới thời VNCH như: Đồn Cây mai (do danh tướng Nguyễn Tri Phương xây dựng), nhà thờ Đức Bà và dinh Độc Lập (tên mới là dinh Thống Nhất!)…

353858 top -


@chitam,
Bài hát Biết bao giờ trở lại lần đầu tiên chị nghe, có lẽ chị chưa đi nên chưa nghĩ đến bao giờ...?:)
Cám ơn em hen!

Sài Gòn ai về nhớ ta không?Nỗi nhớ Sài Gòn đọc xong nghe chạnh lòng em ha?




@doanchin,
Thành viên VDT Saigon tuy chưa mở topic nhưng đã tự phát và thỉnh thoảng hay gặp nhau.

Trong lần đi chia buồn cùng gia đình anh Hotheart, khi đặt hoa mình cứ phân vân mãi không biết in dòng chữ gì cho ý nghĩa, tự nhiên ý tưởng Thành viên VDT Saigon hiện ra.

Cám ơn doanchin, chúc vui khoẻ hen!




@hungphitran,
VDT Saigon cám ơn hungphitran về Nguồn gốc danh từ Sài Gòn, mình đọc xong thêm hiểu về nơi mình đang ở.

Chúc bạn vui khoẻ hen!

353890 top -
Cho em tham gia nữa nghen chị phương60. Khi nào có off hay đi công tác xã hội, nếu rãnh thì cho em tham gia nữa hen.

353893 top -


@catandpuppy,

Ừa, chị nhớ...

Hẹn gặp nhé, giữa Sài Gòn, em hen!

Chúc em vui khoẻ nha!

353899 top -
Dạ, chị hứa rồi nghen.

Em cũng chúc chị vui vẻ và hội "Thành viên Việt Di Trú Sài Gòn" ngày càng có nhiều hội viên nha chị.

353907 top -

@ catandpuppy: Saigon off hoài àh, mà hổng có số điện thoại của catandpuppy làm sao nhắn được, đôi dòng giới thiệu bản thân trước khi gặp mặt chứ :)

353916 top -
Nhớ Sài Gòn
1, 2, 3, 4, 5 ... 22

Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Image
Update
PayPal về email:
thuquy.vietditru@gmail.com


Chi phiếu gửi về:
Jimmy Ton
4369 46 St.
San Diego, CA 92115



Việt Nam chuyển tới:
Phạm Thị Tuyết Phượng
Số tài khoản: 4973099
ACB Châu Văn Liêm, TPHCM



Ý kiến về Quỹ VietDitru

Image
Image